Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện linh ta linh tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện linh ta linh tinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Lảm nhảm 4

Con trai đi học về khoe:

- Ba ơi, tuần sau con được đi chơi Đầm Sen với lớp. 
- Ừ, con học ngoan thì ba cho đi.
- Nhưng mà cô nói phải đóng tiền.
- Ba hết tiền rồi làm sao đây? Hay là bán con chim giống của con lấy tiền đi chơi.
- Thôi, con có mỗi một con mà, đừng có bán.
- Nhưng không bán thì lấy tiền đâu, vậy con khỏi đi chơi nữa nhé?
- Thôi cho con đi mà, hay là hết tiền thì bán của ba đi có được không?

Há há, tiên nhân ông con giai, tính toán kiểu gì mà khôn thế :))

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Thu vịnh

Dân gian có câu "Một người làm quan cả họ được nhờ, một người làm thơ cả họ bơ phờ" - Chuẩn không cần chỉnh luôn, anh cũng thử bơ phờ phát, kết quả như này:

                         
       Sáng nay đi đái vàng khè

Ô hay, giời đã chuyển hè...sang thu !


Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Lảm nhảm 3

Nằm đọc sách canh con học, quay qua bảo vợ: 
- Mẹ em đi tắm đi muộn rồi đấy.
Thằng con trai vừa viết bài vừa thủng thẳng buông một câu:
- Trông trắng trẻo sạch sẽ thế kia thì chắc tắm rồi chứ còn gì nữa.

Sư bố ông con, thật là thiên tài, há há =))

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Du lịch miễn phí, running man và cú trượt chân thần thánh.


Ầm ĩ, điếc tai.
Cuối cùng trò khỉ của mấy chú Ăng lê đi nghỉ mát và tìm của lạ ở Đông Nam Á cũng kết thúc chả ra cái mùi vị gì. 

Có chăng là quả trượt chân thần thánh ăn bàn của cái-gì-Dũng, đúng phong cách chó ngáp phải ruồi sẽ tiếp tục ầm ĩ điếc tai thêm vài ngày nữa, sáng mai các báo sẽ đồng loạt gào rú đại loại: "Bàn thắng trước Arsenal sẽ bắt đầu 1 kỷ nguyên mới cho bóng đá VN" hay là "BĐVN bước sang trang trang mới sau bàn thắng (ngáp phải ruồi) ..." còn kỷ nguyên mới là kỷ nguyên gì, trang mới là trang mả mẹ nào thì đéo ai biết.

Quả lông nhông xả xì trét của mấy cu Ăng lê kể cũng hợp lý trong cái cảnh tất thẩy đang khó khăn khốn đốn, chả có đếch gì vui, ờ thì tìm niềm vui bằng bóng đá vậy, âu cũng là 1 cách tự lừa dối mình cho quên khổ. 
Mà rốt cuộc thì ai cũng có lợi đấy chứ: Ăng lê thì no say phè phỡn, rượu ngon gái đẹp, có ít tiền tiêu - Nhà tổ chức thì vừa có tiếng vừa có miếng - Khán giả thì được dịp thủ dâm tinh thần cho dù ngày mai phải cày như tuất để giả nợ tiền mua vé xem Ăng lê diễn trò. Đến cả running man cực khổ thế rồi cũng được tận 2 vé đi Anh xem bóng, sướng thế còn gì.

Túm cái váy lại anh vưỡn phải thở ra cái câu cũ rích dù chả muốn tí nào: - Ai cũng có phần, mỗi nông dân là đéo có quà.

À quên, nhân hiện tượng running man anh rút ra được bài học thế này: Nếu có hoài bão, có khát vọng bạn có thể có ...vé xem miễn phí, nếu bạn chịu khó chạy bộ theo các ngôi sao nhiều km. Vì vậy, hãy tập chạy bộ, ngay từ sáng mai, nhé!
 

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Lảm nhảm 2

Giời lại mưa.

Anh nhớ lại một buổi giời mưa của nhiều năm trước.
Hôm ấy anh quyết định tỏ tình với một cô gái rất xinh, dưới giời mưa, bên sông.
Ôi, thật là lãng mạn!
Mà cô ấy lại từ chối anh, đcm.

Rất là buồn và hổ thẹn, anh bỏ ra về.

Thế rồi anh nghe tiếng cô ấy kêu cứu, nhưng anh quyết quay lưng đi thẳng.
Rồi anh nghe có tiếng người rơi xuống nước.
Và từ đó đến nay anh không gặp lại cô ấy nữa.

Hờ hờ.

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Lảm nhảm 1

Nhà mình hỏng cái chuông cửa, gọi thằng thợ đến sửa mà 3 ngày không thấy vác mặt. Đcm điên quá nên gọi lại cho nó, chưởi loạn xị. Nó cũng chả vừa, chưởi lại mình, rằng đcm anh a lô phát là em đi luôn, bấm chuông cả tiếng đồng hồ đéo thấy ai ra mở cửa.

Hố hố hố, đcm cái thằng! Thật là thiên tài!

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Hãy cho rừng một cơ hội

Cửa rừng cắm 1 cái biển to vật vã, nền xanh chữ trắng, rất đúng phong cách tuyên truyền:
-HÃY CHO RỪNG MỘT CƠ HỘI !


Dưới phần đế bê tông của cái biển, không biết thằng bỏ mẹ nào viết mấy chữ, cũng rất to và ngay ngắn:
- ĐÉO CHO !




Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Mùng bá tháng tam!


Sáng nay anh bước ra đường và bỗng thấy rùng mình, hoa ngập phố. Hoa từ nhà đến hàng quán chợ búa, công sở, hoa tràn cả vào nhà chờ xe bus... Anh phát hoảng vì cơn cuồng tập thể, vì cái hội chứng đám đông dành cho Ngày - của - phụ - nữ này. 

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Người tốt thì ở trên giời.




Hôm rồi mấy thằng cu em nó rủ anh làm tí nhậu nhẹt. Cũng giống như những cuộc rượu khác, vui và ồn ào cho đến khi hai thằng trong số đấy chuyển đề tài sang một vài quan điểm sống của chúng nó, dĩ nhiên là chẳng thằng nào chịu thằng nào, và dĩ nhiên là chai và ghế ở thế đối địch với nhau. Cũng lạ, ngày thường hai thằng đấy thân nhau như thủ túc, nhưng động một cái lại thành kẻ thù, trên bàn nhậu.
Can gián mãi chẳng được anh chán lắm, thở dài bảo: Thôi hai thằng chúng mày đánh nhau đi, anh đi đái phát rồi vào xem tiếp. Thế là tự dưng hai thằng lăn ra cười rồi bắt tay bắt chân, hòa.

.....- ghét, cho ngọt cho ngào.


Hôm nay anh đánh thằng con trai, khá đau, vì nó hay khóc.
Nó có thể chảy nước mắt vì bất cứ cái gì không vừa ý, như một kiểu phản kháng và anh không chấp nhận, dù rất nhiều lần anh bảo nó: - Con có thể phản đối, hoặc không làm điều con không muốn nếu có lý do chính đáng, nhưng tuyệt đối không khóc, nhưng nó vẫn chọn giải pháp: Khóc.



Anh thực sự nổi giận, anh không muốn đứa con trai của mình sẽ lớn lên một cách yếu đuối, bất lực trước hoàn cảnh và luôn rên rỉ vì khó khăn.


Hôm nay anh đánh thằng con trai, vì anh không muốn sau này nó trở thành một đứa nửa con nửa thằng, sẵn sàng khóc lóc, hôn cái ghế của một thằng thần tượng ất ơ, hay quỳ gối hàng giờ ngoài trời giá lạnh chỉ để xin lỗi một đứa con gái vớ vẩn nào đó.
Có thể anh đã dạy con một cách bạo lực hay phản giáo dục gì đó như mọi người hay nói, nhưng anh muốn cho nó hiểu, nếu nó rơi nước mắt vì những lý do dễ dãi thì chắc chắn cuộc đời sẽ trừng phạt nó bằng nhiều nước mắt hơn. Anh cũng muốn cho nó hiểu, với một thằng đàn ông nước mắt luôn lặn vào trong tim và nó phải hiểu rằng, nước mắt, liệu có đủ để khóc cho những cay đắng trong cả cuộc đời mà nó có thể sẽ phải trải qua? biết đâu đấy.

Anh muốn dạy cho đứa con của mình cách đứng thẳng người trước nghịch cảnh, cách cười ngạo nghễ và đôi lúc cả sự bất cần trước những ngang trái mà nó có thể sẽ phải trải nghiệm. Cho dù anh không hề muốn những điều ấy sẽ xảy đến với đứa con của mình, cho dù ngay khi nó được sinh ra anh đã chọn đặt cho nó cái tên với hàm nghĩa là sự Bình Yên, nhưng anh vẫn phải dạy cho nó tất cả những điều ấy vì anh muốn con trai anh sẽ lớn lên, sẽ vững vàng trước cuộc đời và khi nhớ lại, nó sẽ hiểu rằng nó đã trưởng thành bằng ngọn roi của ba nó.

Hôm nay anh đánh thằng con trai, vì lẽ, anh yêu thương nó hơn bất cứ thứ gì khác trên cuộc đời này.

Ní nuận.

.....Roét roét.
- Chào anh, đề nghị anh xuất trình giấy đăng ký xe và GPLX.
- Đây, mình có đầy đủ. Nhưng mà mình phạm lỗi gì nhỉ?
- Anh chuyển hướng, rẽ trái nhưng không bật đèn tín hiệu.
- Ơ, mình có bật mà. Thôi chết, chắc là nó nhạy quá nên khi trả tay lái nó tự tắt luôn. Thôi mình xin lỗi, mình xin rút kinh nghiệm.
- Không được, chúng tôi sẽ lập biên bản, tạm giữ GPLX 15 ngày.
- Ấy, thông cảm tí mà, vừa rồi các bác tít trên cao kia xin lỗi phát toàn dân thông cảm, chả nhẽ mình đã xin rồi mà có cái lỗi bé bằng cái móng tay lại không thông cảm được với nhau tí à.
- Ặc ặc, thôi giấy tờ đây, anh giai đi lẹ giùm em cái, mệt với ông quá.

Hố hố :)) :)) :))

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Diệu quý, hí hí.


Ông cụ thân sanh của anh có vài chục mét vuông rượu, một kho các kiểu. Từ Bờ ran đi, Cốt nhắc, Uýt ki vài ba mươi năm tuổi đến Sô chu Hàn xẻng lẫn sa kê Nhật bẩn đủ cả. Nhưng đám ấy xoàng, tinh quý phải kể đến mấy chục hũ tay gấu chân cọp sừng nai nầm dê rắn rít ba ba nằm lủ khủ một góc kho. Chỗ hũ rượu ấy, như những người quen thường nói, nó làm nên cái tinh anh quắc thước của ông, tám mươi mấy tuổi ta rồi cụ vẫn phi xe máy ầm ầm, ngày hai trận nhậu, sáng dậy vươn vai hít thở hít thở, khỏe dư trai hai mươi.

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Trúc mầng năm mới





Sáng nay anh dậy muộn, đêm qua anh ngủ sớm. Đêm Giao thừa của anh không có gì khác so với những đêm còn lại, bởi vốn dĩ, anh không phải là người của đám đông, lại càng rất ghét sự đổ vỡ cảm xúc sau ánh hào quang của pháo hoa và những ánh đèn màu. 

Năm mới đến cùng những lời chúc, có thể là thật lòng, cũng có thể là xã giao nhưng tất cả là mong muốn cho nhau một năm ĐƯỢC nhiều hơn năm cũ. Và những lời chúc như thế đã tràn ngập trên FB và SMS từ tối qua tới giờ rồi.

Anh thì chỉ có một ước muốn rất giản dị cho anh và tất cả các bạn: sẽ giữ gìn được hạnh phúc mà mình đang có và bảo trọng. Khó khăn còn ở phía trước, biết đâu đấy. Thế nên, hãy bảo trọng!

Tềnh yêu và nòng nợn



Ngày đó anh học năm thứ ba đại học, trắng trẻo thư sinh chứ không đến nỗi bị vợ con nó véo cho còi người như bây giờ. Ngon giai lại dẻo mỏ, triết đông triết tây dính đầy ria mép nên cứ chớp mắt phát lại có một gái lăn quay ra chết. Cơ mà anh kiêu, anh kén cá chọn canh, gái cứ xếp hàng chờ anh duyệt nhưng anh chả thèm nhìn, anh cứ ngẩng đầu kiêu hãnh, bước tới bước, xung quanh anh coi toàn gạch đá. Nghĩ lại mới thấy đúng là ngông cuồng và dại dột, cứ như bây giờ thì móm toàn tập bói cũng chả ra lấy em nào làm vốn, trừ em vợ, hehe.

Tiếng quê



Tiếng quê anh nghe vừa nặng vừa khó, nghe qua đã biết nhọc nhằn ở nơi gió Lào cát trắng, chó ăn đá, gà ăn sỏi, có lần anh dẫn người yêu anh về nhà giới thiệu, người yêu anh dân Bắc Kỳ gộc, về nghe mọi người nói chuyện mà cứ ngẩn cả người chả hiểu mô tê gì cả. 
Anh giải thích là tiếng quê cũng có quy luật, một số vần "ÂU" thì chuyển thành "U", dấu vẫn giữ nguyên, ví dụ là LÁ TRẦU thì đọc là LÁ TRÙ, CON TRÂU thì đọc là CON TRU, CON DÂU thì đọc là CON DU, QUẢ BẦU thì đọc là QUẢ BÙ.
Đến bữa ăn, em nhìn thấy QUẢ ĐẬU, em nói: "mời anh xơi QUẢ Đ.....Ụ", he he, mần anh hết hồn.

Mối tình đầu



Hồi ấy anh còn bé lắm, đâu như mới 5 tuổi, học mẫu giáo. Anh thích một cô bé học cùng lớp. Cô bé hay mặc chiếc váy màu hồng, có thắt nơ, đi đôi giày cũng màu hồng, trông xinh cực. Cô bé có đôi mắt sáng, hai bím tóc xinh xinh, đôi má bụ bẫm, nhìn thích lắm, chỉ muốn cắn thôi. Ấy thế mà anh cắn thật.

Cáu!

Sáng Chủ nhật bảo vợ: 
- a cho Bi về bà nội.
- Sao đi sớm thế?
- Nói chung là cha con anh xa mẹ mày càng sớm càng tốt.
Hê hê, nói có thế mà cũng cáu, đúng là vợ! =))

Xôi xéo, nâu nóng....và trà mạn


Xôi xéo

Một dòng status vu vơ trên Facebook thế thôi nhưng cũng đủ làm cho cô bạn ở nửa bên kia quả đất ngạc nhiên, “ Nó là cái gì vậy H….”. 

Kể ngạc nhiên thì cũng đúng thôi, cô bạn dân Hà Nội gốc nhưng sinh ở Sài Gòn và đã sang đó hai mươi mấy năm thì làm sao hình dung nổi nó là cái món gì được, kể cả dân Sài Gòn, dân Huế mà nhắc đến có khi cũng còn ngơ ngác.

Thang máy

Vào thang máy, gặp 2 em xinh tươi quen quen, chắc làm việc tầng trên đang chém xối xả với nhau:
"- Nhà em ở tầng mấy?
- Em ở tầng 18, mát lắm không cần máy lạnh (liếc). Sáng lắm, chả mấy khi phải bật đèn (lại liếc), bla bla....."
Mình thủng thẳng bảo: Nhà em cao thế mà nhỡ ngã thì lâu lắm mới chạm đất, nhỉ?
Mình nói thật cái bụng thế mà lần này e ý liếc mình 1 phát đứt hết tóc, miệng lẩm bẩm gì đó, chắc chửi.
Đúng là bụng dạ thế gian, chả hiểu ra làm sao nữa.

Nhớ mưa



Nắng - nóng và nóng !

6 giờ sáng ngủ dậy bước ra cửa là mồ hôi nhơm nhớp, nắng và nóng mỗi lúc lại thêm khủng khiếp hơn. Nóng đến nỗi trong người lúc nào cũng cảm thấy khó chịu, thấy bực dọc, thằng bạn thân nhe răng ra cười cũng chỉ muốn đập cho nó một phát, thế mới hiểu làm quái gì có hòa bình ở Trung Đông khi quanh năm ở đó lúc nào cũng nóng rồ hết cả người, chả trách dân xứ đó lúc nào cũng khoái đánh nhau.