Hiển thị các bài đăng có nhãn Siu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Siu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Điền Biên Phụ

Vừa tha được cái xác về nhà sau một chầu nhậu với mấy đứa bạn, chưa kịp thay bộ quần áo, ông cháu lao ra mếu máo:
- A chú đã về, bắt đền chú đấy, tại chú nên hôm nay cô giáo cho cháu điểm 0, híc híc
- Ô hay cái thằng này lạ nhỉ, việc học của mày liên quan gì đến tao - Anh trừng mắt
- Tại hôm qua chú dạy cháu học bài chiến dịch Điện Biên Phủ, híc híc. Mà cô giáo còn bảo mời chú lên để cô giáo kèm cặp lại chú đấy!!!

Hố hố bây giờ anh mới nhớ ra, khổ thân thằng cháu

Chuyện thế này. Tối qua đương lúc thả hồn vào giai điệu du dương của bài hát vừa download trên mạng về thì ông cháu mặt nhăn nhó chạy ra:
- Chú ơi giúp cháu 
- Giúp gì hả?
- Cháu đọc bài chú kiểm tra xem cháu sai chỗ nào không nhé, mai cháu có giờ kiểm tra môn lịch sử

Hơ hơ, chúa ghét những lúc đang mây mưa có kẻ đến phá đám nhưng anh vẫn dịu giọng:
- Đọc đi

Thế là ông cháu oang oác như vẹt nhét đầy tai mình những diễn biến của trận đánh Điện Biên Phủ hào hùng năm xưa, không sai tới một dấu chấm.

- Stop, mày dốt lắm, ai dạy mày như thế? - Anh vặc lại
- Cô giáo cháu
- Bao tuổi, xinh không?
- Xinh lắm ạ, bằng tuổi chị Hằng
- Há há 22 tuổi à, cô mày chắc dốt hơn tao rồi, để tao dậy lại cho, mai mày cứ đến lớp, cô gọi lên trả bài mày đọc y như tao giảng, đảm bảo điểm 10. Cô có hỏi thì bảo chú dạy, ngày xưa bằng tuổi mày thầy tao dạy như thế
- !!!!!!

- Đây này. Đầu tiên quân ta phải áp thật sát quân địch, lợi dụng quân địch đang ngất ngây mê man, xốc tới đánh thật nhanh vào quả đồi A1. Quân địch bất ngờ nên kháng cự rất yếu ớt, tiện tay ta xông lên chiếm nốt quả đồi A2. Khi ta chiếm xong 2 quả đồi chiến lược đó, quân địch chỉ còn nước đờ đẫn lim dim, nhắm mắt buông xuôi hoàn toàn. Lúc đó ta mới nhẹ nhàng ung dung rút đại pháo vượt sông Nậm Rốn, nhét vào thẳng hang Đờ-cát-tơ-ry. Bắn!!! Hố hố. Còn diễn biến tiếp theo thế nào hỏi cô giáo nhế.

- Ơ hơ thế còn chỗ quân ta kéo pháo ra, rồi kéo pháo vào thì sao ạ? - Thằng cháu thắc mắc

Anh hơi lúng túng nhưng vẫn lớn giọng:
- Thì kéo ra rồi kéo vào ở cửa hang Đờ-cát đấy thây, thắc mắc nỗi giề? Đấy mày thủng chưa hả, lịch sử rút gọn còn có mấy phút thôi, chứ không 55 ngày đêm dài ngoẵng nữa nhé

Thằng cháu ngồi nghe như nuốt từng lời. Hôm sau kiểm tra miệng, cô gọi lên bảng, nó đứng trước lớp đọc ông ổng đúng như những gì anh bẩu. Thế mà cô lại đỏ mặt cho điểm 0, đuổi về chỗ. Tội nghiệp thằng cháu anh quá phỏng ạ, cô sai hay anh sai, nhẽ nào lại thế?

Sao lại có thể thế nhỉ? Mà sai thế đéo, bà con xem anh sai chỗ nào chỉ giúp anh, đặng anh còn đi gặp cô giáo trẻ, quyết sống mái một phen, trận Điện Biên của đời anh.

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Chuyện ở khu vườn nhà ông Tiện

$modoan
INTRO

Anh đọc được câu chuyện này khi tình cờ du học tại Liên Xô :D.
Từ ngạc nhiên, rồi bị hút vào câu chuyện, từng chữ một. Đẹp, nhẹ nhàng, mộc mạc, tinh tế và thấp thoáng đâu đó nỗi buồn, không đến nỗi đau đớn quay quắt nhưng làm người đọc ray rứt mãi.
Tuổi thơ của anh qua đi cũng từ một vùng đất như trong câu chuyện này, với cây hồng, cây thị, với bờ ao, đồng lúa, cánh cò, với những đêm trăng và lãng bãng khói bay trong những chiều đông se lạnh. Chắc vì vậy anh trở nên thực sự yêu thích câu chuyện và muốn đưa vào blog cá nhân để chia sẻ cùng mọi người.

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Chính trị là con đĩ.

Đàn ông, khi gặp nhau thì thường tán láo có 2 việc:

- Gái
- Chính trị.
Và thật ngạc nhiên là cả 2 cái trên đều tạo ra trong đàn ông những xúc cảm giống hệt nhau. Vì thế, có một anh zai nào đó đã so sánh chính trị là một con đĩ hẳn cũng phải là sâu sắc và chua cay lắm.
Phải vậy.

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Văn hóa chửi




- Hà Sĩ Phu-

 "Nhiều lúc tôi cứ tự hỏi sao chưa có nhà văn hoá nào nghiên cứu về cái sự “Chửi” nhỉ? . Hôm nay ngồi buồn tôi mở máy vi tính, thử mở “Từ điển Lạc việt năm 2002”, tra hú hoạ chữ Chửi xem sao. Đây là cuốn từ điển Việt Anh, mà lại dùng cho máy vi tính , tôi nghĩ, có lẽ chẳng có chữ ấy đâu, may lắm thì có một chữ Chửi đơn giản là cùng.

Áo em trắng quá nhìn xuyên qua.........






Tôi lần đầu nhìn thấy ngực phụ nữ là năm lên 7-8 tuổi. Kỳ thực lúc đó không thể gọi là ngực, vì con trai và con gái đâu có khác gì nhau. Thời bao cấp, máy nước tập thể là nơi vui nhất, để chiều chiều lũ trẻ xúm xít xung quanh cái vòi lúc chảy lúc không. Chả phân biệt giới tính, đám con trai thì tồng ngồng ra mà tắm, lũ con gái thì ý nhị hơn với cái xi líp bé tí xíu. Thế mà cuối buổi lại có đứa con gái thẹn thùng lấy áo sơ mi tấp lên ngực rồi e ấp đi về.

Trải nghiệm Vú






Người đàn bà bước vào bếp. Trên tay bưng một cốc sữa. Sữa không khói nhưng sao ấm bàn tay. ...Tôi nâng ly sữa nhấp môi lần thứ nhất. Bisaso! Trời ơi! Mùi sữa thơm da thịt người! Nhưng không thể dừng tay! Tôi lại nhấp lần thứ hai theo đúng lễ nghi trước khi uống cạn. Sữa chảy đến đâu tâm thế tôi tươi xanh tới đó. Tựa cây khô thay hoa ra lá khi mùa xuân đến.