Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Lảm nhảm 3

Nằm đọc sách canh con học, quay qua bảo vợ: 
- Mẹ em đi tắm đi muộn rồi đấy.
Thằng con trai vừa viết bài vừa thủng thẳng buông một câu:
- Trông trắng trẻo sạch sẽ thế kia thì chắc tắm rồi chứ còn gì nữa.

Sư bố ông con, thật là thiên tài, há há =))

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Du lịch miễn phí, running man và cú trượt chân thần thánh.


Ầm ĩ, điếc tai.
Cuối cùng trò khỉ của mấy chú Ăng lê đi nghỉ mát và tìm của lạ ở Đông Nam Á cũng kết thúc chả ra cái mùi vị gì. 

Có chăng là quả trượt chân thần thánh ăn bàn của cái-gì-Dũng, đúng phong cách chó ngáp phải ruồi sẽ tiếp tục ầm ĩ điếc tai thêm vài ngày nữa, sáng mai các báo sẽ đồng loạt gào rú đại loại: "Bàn thắng trước Arsenal sẽ bắt đầu 1 kỷ nguyên mới cho bóng đá VN" hay là "BĐVN bước sang trang trang mới sau bàn thắng (ngáp phải ruồi) ..." còn kỷ nguyên mới là kỷ nguyên gì, trang mới là trang mả mẹ nào thì đéo ai biết.

Quả lông nhông xả xì trét của mấy cu Ăng lê kể cũng hợp lý trong cái cảnh tất thẩy đang khó khăn khốn đốn, chả có đếch gì vui, ờ thì tìm niềm vui bằng bóng đá vậy, âu cũng là 1 cách tự lừa dối mình cho quên khổ. 
Mà rốt cuộc thì ai cũng có lợi đấy chứ: Ăng lê thì no say phè phỡn, rượu ngon gái đẹp, có ít tiền tiêu - Nhà tổ chức thì vừa có tiếng vừa có miếng - Khán giả thì được dịp thủ dâm tinh thần cho dù ngày mai phải cày như tuất để giả nợ tiền mua vé xem Ăng lê diễn trò. Đến cả running man cực khổ thế rồi cũng được tận 2 vé đi Anh xem bóng, sướng thế còn gì.

Túm cái váy lại anh vưỡn phải thở ra cái câu cũ rích dù chả muốn tí nào: - Ai cũng có phần, mỗi nông dân là đéo có quà.

À quên, nhân hiện tượng running man anh rút ra được bài học thế này: Nếu có hoài bão, có khát vọng bạn có thể có ...vé xem miễn phí, nếu bạn chịu khó chạy bộ theo các ngôi sao nhiều km. Vì vậy, hãy tập chạy bộ, ngay từ sáng mai, nhé!
 

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Điền Biên Phụ

Vừa tha được cái xác về nhà sau một chầu nhậu với mấy đứa bạn, chưa kịp thay bộ quần áo, ông cháu lao ra mếu máo:
- A chú đã về, bắt đền chú đấy, tại chú nên hôm nay cô giáo cho cháu điểm 0, híc híc
- Ô hay cái thằng này lạ nhỉ, việc học của mày liên quan gì đến tao - Anh trừng mắt
- Tại hôm qua chú dạy cháu học bài chiến dịch Điện Biên Phủ, híc híc. Mà cô giáo còn bảo mời chú lên để cô giáo kèm cặp lại chú đấy!!!

Hố hố bây giờ anh mới nhớ ra, khổ thân thằng cháu

Chuyện thế này. Tối qua đương lúc thả hồn vào giai điệu du dương của bài hát vừa download trên mạng về thì ông cháu mặt nhăn nhó chạy ra:
- Chú ơi giúp cháu 
- Giúp gì hả?
- Cháu đọc bài chú kiểm tra xem cháu sai chỗ nào không nhé, mai cháu có giờ kiểm tra môn lịch sử

Hơ hơ, chúa ghét những lúc đang mây mưa có kẻ đến phá đám nhưng anh vẫn dịu giọng:
- Đọc đi

Thế là ông cháu oang oác như vẹt nhét đầy tai mình những diễn biến của trận đánh Điện Biên Phủ hào hùng năm xưa, không sai tới một dấu chấm.

- Stop, mày dốt lắm, ai dạy mày như thế? - Anh vặc lại
- Cô giáo cháu
- Bao tuổi, xinh không?
- Xinh lắm ạ, bằng tuổi chị Hằng
- Há há 22 tuổi à, cô mày chắc dốt hơn tao rồi, để tao dậy lại cho, mai mày cứ đến lớp, cô gọi lên trả bài mày đọc y như tao giảng, đảm bảo điểm 10. Cô có hỏi thì bảo chú dạy, ngày xưa bằng tuổi mày thầy tao dạy như thế
- !!!!!!

- Đây này. Đầu tiên quân ta phải áp thật sát quân địch, lợi dụng quân địch đang ngất ngây mê man, xốc tới đánh thật nhanh vào quả đồi A1. Quân địch bất ngờ nên kháng cự rất yếu ớt, tiện tay ta xông lên chiếm nốt quả đồi A2. Khi ta chiếm xong 2 quả đồi chiến lược đó, quân địch chỉ còn nước đờ đẫn lim dim, nhắm mắt buông xuôi hoàn toàn. Lúc đó ta mới nhẹ nhàng ung dung rút đại pháo vượt sông Nậm Rốn, nhét vào thẳng hang Đờ-cát-tơ-ry. Bắn!!! Hố hố. Còn diễn biến tiếp theo thế nào hỏi cô giáo nhế.

- Ơ hơ thế còn chỗ quân ta kéo pháo ra, rồi kéo pháo vào thì sao ạ? - Thằng cháu thắc mắc

Anh hơi lúng túng nhưng vẫn lớn giọng:
- Thì kéo ra rồi kéo vào ở cửa hang Đờ-cát đấy thây, thắc mắc nỗi giề? Đấy mày thủng chưa hả, lịch sử rút gọn còn có mấy phút thôi, chứ không 55 ngày đêm dài ngoẵng nữa nhé

Thằng cháu ngồi nghe như nuốt từng lời. Hôm sau kiểm tra miệng, cô gọi lên bảng, nó đứng trước lớp đọc ông ổng đúng như những gì anh bẩu. Thế mà cô lại đỏ mặt cho điểm 0, đuổi về chỗ. Tội nghiệp thằng cháu anh quá phỏng ạ, cô sai hay anh sai, nhẽ nào lại thế?

Sao lại có thể thế nhỉ? Mà sai thế đéo, bà con xem anh sai chỗ nào chỉ giúp anh, đặng anh còn đi gặp cô giáo trẻ, quyết sống mái một phen, trận Điện Biên của đời anh.